7.7 /10 52 lượt
Thần Điển

Thần Điển

Nguồn: Sưu Tầm
Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Hoàn thành 3695 Views
Vùng quê mênh mông vô bờ bên trong ánh chiều tà hiện lên một tầng ánh sáng màu vàng nhàn nhạt. Một đại lộ thẳng tắp từ đường chân trời mở rộng ra thẳng tắp chia vùng quê thành hai nửa. Mặc dù đường cái rất rộng, thoạt nhìn là tuyến đường chính nhưng bởi vì khí trời rét lạnh trên đường cơ hồ không nhìn thấy người đi đường, chỉ có một chiếc xe ngựa mòn mỏi bôn ba.

Lái xe là một tráng hán thân cao hơn hai thước, mày rậm vừa thô vừa ngắn lộ vẻ cục mịch, có thể nói là xấu xí, trên mặt có mấy phần lệ khí mơ hồ làm cho bộ mặt hắn trông rất dữ tợn. Nghe nói dù là nam hay nữ, hễ có bộ mặt dữ tợn phần lớn là hạng người thiên tính bạc bẽo. Tráng hán này tựa hồ là một nghiệm chứng cụ thể cho câu nói đó, hắn thỉnh thoảng nở nụ cười trầm thấp làm cho da đầu người nghe phải tê dại. Kèm theo tiếng cười đắc ý là đầu lưỡi thô to liếm liếm vành môi, cố sức vét hết vệt sương động trên khóe miệng.

Qua chốc lát, tráng hán đột nhiên lái xe ngựa vào một ngã rẽ nhỏ ven đường. Ngã rẽ tất nhiên không thể bằng phẳng, nó vừa gồ ghề vừa lấy đầy đá sỏi, xe ngựa không ngừng dao động qua lại như thuyền nhỏ trong sóng gió. Vào lúc này việc đó không thể làm ảnh hưởng tâm tình của tráng hán, hai mắt hắn thủy chung luôn tràn đầy hưng phấn.

Khi xe ngựa đi tới một rừng cây nhỏ, tráng hán dùng sức ghìm chặt dây cương từ trên xe ngựa nhảy xuống, quan sát bốn phía một lát. Tiếp theo từ trên càng xe cầm lấy một cái xẻng sắt sải bước đi vào trong rừng cây.

Cửa buồng xe bị đẩy ra, một người trung niên mặc giáp nhẹ từ bên trong buồng xe chui ra. Hắn làm giống như tráng hán kia, đầu tiên là quan sát bốn phía chốc lát, tiếp theo là sửa sang lại y phục của mình không chút hoang mang. Cuối cùng mới trịnh trọng đeo một cái huy chương lên ngực.

..........................

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ....Hy vọng các bạn có thể thưởng thức những bộ truyện hay khi đến với chúng tôi